Có nhiều cách để các công tử “hành” gia đình cho “ra tiền” thì thôi. Nhưng khi các bậc phụ huynh cao tay đã quá chán nuông chiều con cái thì teen nhà mình "hãy đợi đấy".
Không hư nổi vì phụ huynh “cao tay” Mùa Euro qua đi cũng là lúc nhiều xì tin ham cá độ thi nhau “giãy chết”. Báo nhà, cầm cố, đặt xe, là tất cả những gì họ có thể làm. Sau rất nhiều “hội nghị bàn tròn” với hội bạn, D quyết định báo nhà cho số nợ 40 triệu suốt từ đầu mùa giải đến giờ. Bố mẹ khá nghiêm khắc nên việc báo nhà một số tiền to như thế, hy vọng “các cụ” trả ngay thật không tưởng. Một quân sư nêu ý kiến: “Phải giả vờ… tự tử để ông bà ấy lo cuống lên, thế nào cũng phải trả.”, Dương hí hửng làm theo ngay. Cậu viết một bức thư… tuyệt mệnh nào rằng là con không thể sống mà làm bố mẹ đau buồn, sau khi con ra đi bố mẹ nhớ… trả nốt nợ cho con yên lòng. Rồi ra hiệu thuốc mua một vỉ thuốc ngủ dạng nhẹ, Dương chọn đúng lúc bố mẹ đi làm về, lúi húi làm cơm dưới bếp rồi uống luôn 5 viên nhằm ngủ một giấc đến sáng mai. Ý định của Dương thành công khi sáng mai thức dậy cậu thấy mình vẫn còn… sống nhăn. Thế nhưng đập vào mắt Dương là tờ “tuyệt mệnh” vẫn nằm yên ắng trên bàn, chỗ của nó chẳng xê dịch đến 1 mm. Hóa ra phụ huynh của Dương tưởng con mình ngủ nên cứ để yên, không gọi dậy và dĩ nhiên chẳng phát hiện ra bức thư nào cả. Chưa kịp hết cay cú, bỗng nhiên cậu thấy đau bụng dữ dội. Sau lần đau dạ dày gần chết vì uống thuốc lung tung ấy, không hiểu Dương đã kịp báo nhà chưa, hay lại ngồi ủ mưu “thư tuyệt mệnh” tiếp. Không cá độ bóng bánh, P.Huy (sn1992) lại đam mê “thú vui” khác là lô đề. Ở đầu con ngõ nhà cậu luôn có một dãy những bà ghi lô, ghi đề, xổ số chật cứng khách. Lúc đầu tò mò Huy chỉ “đánh” 5, 10 điểm (1 điểm: 23000đ). Dần dần, Huy liên tục móc tiền trong ví mẹ để trả cho những lần thua đến 50, 100 điểm. Khi bị mẹ phát hiện ra và nghiêm khắc mắng mỏ, Huy tự ái, xách balô bỏ nhà đi “tìm đường sống” mà không cần đến gia đình. Một phần ý định của cậu cũng là khiến bố mẹ sợ, phải “năn nỉ” cậu về rồi xin lỗi (!?). Cứ nghĩ đến cảnh mẹ đến tận nơi rồi vừa khóc, vừa van xin Huy về, cậu lại tự cười sung sướng rồi quyết tâm mang đồ sang nhà một bạn cùng bắn điện tử sau khi nhắn lại cái tin: “Mẹ không tôn trọng con, con đi để thoát khỏi cái nhà ngột ngạt này.” (!?) 1 ngày qua đi trong hí hửng, đến ngày thứ 2 không thấy mẹ gọi, Huy đã hơi chột dạ. Sang ngày thứ 3, cậu phát rồ lên vì cái điện thoại vẫn im lìm mặc dù cậu đã để chuông to nhất. Nhà cậu bạn kia đã có ý… đuổi vì thấy Huy cứ ở lỳ, trong khi rõ ràng cậu có nhà hẳn hoi. Sốt ruột, lo lắng, lại càng thêm sợ vì không thể ở lại lâu nữa, tối ngày thứ 5 cậu lại lếch thếch mang đống đồ về nhà. Đón Huy ở cửa là ánh mắt lạnh tanh và nghiêm khắc của mẹ: “Sao? Đi chán chưa? Có muốn đi tiếp không thì cứ việc!” Lại còn có kiểu đòi… từ phụ huynh vì thấy mình bị đối xử “bất công” quá như P.L (sn1989) thì thật là hết chỗ nói. Từ trước đến nay chỉ nghe đến bố mẹ từ con, nên sau vụ “từ phụ huynh” bất thành của mình. L nổi như cồn trong giới xì tin. Có ông anh vừa học giỏi lại đa tài nên trong gia đình L luôn thấy mình bị lép vế. Từ bộ quần áo, lọ nước hoa đến chuyện xe cộ, lúc nào L cũng thấy anh trai được thiên vị, còn L cứng đầu không chịu thi đại học, lại suốt ngày lông bông nên bố mẹ chẳng tin tưởng mấy. 1 câu nói của anh trai có giá trị như thế nào thì ngược lại, L ít khi được “có ý kiến” trong các cuộc họp gia đình. Suy nghĩ một chiều như vậy lại thêm những lời xui khiến trên mạng của một nhóm bạn trời ơi đất hỡi, L tuyên bố “từ” bố mẹ. Cậu không gọi phụ huynh là “bố, mẹ” nữa, cho rằng mình không còn mối liên quan gì đến gia đình. Lạ một điều là đòi “từ” mà vẫn về ăn cơm, vẫn ngủ trên phòng và vẫn đòi tiền… tiêu vặt như một quyền lợi. Cứ như thế suốt 2 tuần, một buổi tối bố L lên phòng nói “Mai cả nhà mình ra công an phường, bố mẹ sẽ ký vào đơn từ con. Từ mai con ra đường ở, không liên quan gì đến nhà nữa nhé. Con cũng qua 18 tuổi rồi, làm gì hay quyết định thế nào là tùy con.” Sau một đêm ngủ dậy, L xuống nhà đã thấy mọi người ăn mặc chỉnh tề, tay cầm… chứng minh thư và hộ khẩu để chuẩn bị ra công an phường. Không nghĩ được sự việc đến mức ấy, L run lắm nhưng vì sĩ diện vẫn chấp nhận lên xe. Đến trụ sở phường, sau khi nghe chú công an nêu những khoản giấy trắng mực đen rõ ràng và chờ L ký vào, liếc tờ giấy và nghĩ đến cảnh màn trời chiếu đất, “bye bye” cái PS3 và căn phòng tiện nghi, L toát hết mồ hôi hột rồi nói nhỏ với mẹ: “Thôi, cho con về!” Đừng “đấu” với phụ huynh Teen mình nhiều khi nghĩ rất đơn giản: “Cứ làm căng lên thế nào phụ huynh cũng phải xuống nước!”, và thực sự cách làm căng đó đôi lúc mang lại hiệu quả rõ rệt. Hết lần này đến lần khác, muốn đòi hỏi gì hay trốn tránh trách nhiệm, lại thêm tính sĩ diện ngay cả với bố mẹ mình nên teen đã nghĩ ra đủ cách “hành” phụ huynh. Bác Thủy, phụ huynh của L nói trên cho biết đã rất nhiều lần bác thuê người đi theo L xem cậu có nghiện hút, ăn trộm hay theo đám hư hỏng nào không. Rồi tính cách hay ghen tị, hay dỗi vặt và so sánh với anh trai khiến L có suy nghĩ rất lệch lạc. Cả nhà đều biết nên mỗi khi cậu gây sự, mọi người đều mặc kệ. Bác trai có quen một chú công an trên phường nên việc “dọa” L không khó khăn chút nào. Sau lần đó, L “tịt” hẳn và không bao giờ còn “lăn tăn” về chuyện “từ phụ huynh” ngược đời. Bố mẹ là người sinh ra chúng ta, các bậc sinh thành thừa hiểu trong đầu bạn đang nghĩ gì, sắp làm gì và họ có can thiệp hay không là do muốn hay chưa muốn thôi, teen tin không? Pucca Puke(Theo Kenh14.vn)