Trung tá Văn Trung đứng trầm ngâm ngoài hành lang, đã hơn 1 giờ khuya mà pháo vẫn còn nổ vang khắp phố. Năm nay nhà nước có lệnh cấm đốt pháo nhưng người ta vẫn đốt pháo bừa bãi, hoang phí. Có lẽ nhiều người vẫn còn nuối tiếc thứ âm thanh giòn dã này nên cố đốt lần cuối cùng trước khi bỏ hẳn tệ đốt pháo. Riêng Văn Trung, anh không thể nào chịu nổi mùi khói pháo cay nồng xộc vào mũi, nó không chỉ làm khó chịu, mệt tim mà khói pháo còn làm ô nhiễm môi trường trong đêm giao thừa thay vì để mọi người mở lòng ra đón không khí trong lành trong giờ phút chuyển mùa bước sang năm mới trong thanh thản và bình yên. Văn Trung bỗng chép miệng thở dài... anh nhìn dây pháo treo lủng lẳng trong hành lang nhỏ hẹp mà Bùi Hiển Minh đã mang tặng cho Lệ Ngọc đốt đón giao thừa. Dây pháo chưa kịp đốt vẫn còn nguyên, xen giữa những viên pháo thường còn có những viên pháo đại to bằng ngón chân cái màu đỏ hồng. Gió khuya thổi lộng trên đường, đùa qua các ngọn cây làm cho dây pháo đung đưa như có bàn tay vô hình đẩy qua, đẩy lại.
Văn Trung là một cán bộ điều tra hình sự lâu năm trong nghề, có bề dày kinh nghiệm phá án. Anh đã quen với những hiện trường vụ án đầy chết chóc khi tham gia điều tra những vụ trọng án. Không khí chết chóc trong căn phòng này không có gì xa lạ với Văn Trung, nhưng không hiểu sao trong đêm giao thừa này khi nhìn dây pháo đong đưa qua lại trong hành lang vắng tanh, anh có cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Văn Trung không tin có ma hay mang tâm lý sợ ma, nhưng có lẽ do phản xạ tự nhiên trước một bối cảnh đầy kích động, căng thẳng người cán bộ điều tra dày dạn kinh nghiệm cũng không tránh khỏi cảm giác rờn rợn khi chứng kiến cảnh tự sát của Hoàng Hà Ninh mà cái xác trắng toát của hắn vẫn còn nằm sống xoài trên vũng máu.
Văn Trung đưa hai ngón tay lên miết miết hai bên thái dương, sự chà sát này mang lại cho anh cảm giác nóng ấm, cái lạnh dọc xương sống từ từ tan mất.

Một trinh sát tới báo cáo:
- Báo cáo anh Tư, hiện trường đã khám nghiệm xong, bây giờ xử lý hiện trường được chưa ạ?
- Bộ phận khoa học hình sự đã chụp hình đầy đủ chứ?
- Đủ ạ.
- Có gì lạ không?
- Thu tất cả 11 vỏ đạn và hai đầu đạn. Băng đạn còn lại đúng 13 viên.
- Xác minh số súng xem ở đâu mà thủ phạm có được khẩu AK47 báng cụt này. Chuyển xác Hoàng Hà Ninh vào Bệnh viện Chợ Rẫy khám nghiệm, thu dọn hiện trường và lau sạch những vết máu đọng.
- Rõ ạ.
- Tôi sẽ gặp cô Lệ Sương và cháu Nhi Dung để tìm hiểu thêm.
- Mời anh vào trong này...
Trung tá Văn Trung bước theo anh trinh sát vào phía trong. Căn phòng nhỏ nơi Lệ Ngọc ngủ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Lệ Sương, em út của Lệ Ngọc đang ngồi ở mép giường khóc rấm rức. Còn cháu Nhi Dung, lên 8 tuổi, con riêng của Lệ Ngọc với người chồng trước đang mếu máo gọi mẹ ơi, mẹ ơi nghe đến não lòng.
Văn Trung vuốt tóc cháu bé dỗ dành:
- Cháu nín khóc đi, người ta đang cấp cứu mẹ cháu trong bệnh viện.
- Mẹ cháu có sao không chú?
- Bác sĩ sẽ cứu chữa tận tâm.
Con bé mang nét mặt lai giống ca sĩ Lệ Ngọc, gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt to, đen láy ngơ ngác nhìn quanh căn phòng nhỏ thỉnh thoảng khóc lên, dáo dác nhìn quanh căn phòng như tìm hình bóng mẹ đến tội nghiệp.
Văn Trung ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, ngay trước mặt Lệ Sương hỏi:
- Em là em gái của Lệ Ngọc phải không?
- Dạ, em nhỏ nhất trong gia đình.
- Còn ai nữa không?
- Dạ, còn hai anh trai, làm ăn ở xa và cũng đã ở riêng.
- Em có mặt ngay từ đầu bữa tiệc chứ?
- Ngay từ đầu.
- Em thấy sự việc xảy ra thế nào?
Lệ Sương lại rơi vào trạng thái xúc động, cô gái bật khóc. Văn Trung động viên:
- Em cứ lấy lại bình tĩnh đi rồi hãy nói...
- Dạ... em nhớ lúc đó bữa tiệc đã tàn, tiếng pháo nổ giòn khắp nơi. Chị Lệ Ngọc bảo em đốt pháo, em xuống bếp tìm cái hộp quẹt, vừa bước lên bất ngờ thấy má em té quỵ ngay trên bậc thang lầu, con bé Nhi Dung ôm chân má em kêu khóc. Em thấy anh Ninh đầu bịt khăn tang, mặc toàn đồ trắng cầm súng đi lên, em sợ quá chạy vào nhà bếp trốn, đứng trong đó nhìn ra...
- Lúc đó chồng em - anh Tấn đang ở đâu?
- Dạ, lúc đó anh Tấn đang ở dưới bếp dọn thức ăn.
Văn Trung từ tốn, động viên:
- Em cứ kể tiếp đi.
- Dạ, em thấy Hoàng Hà Ninh đi lên, khẩu súng lăm lăm trong tay chĩa về phía chị Lệ Ngọc. Lúc đó chị Lệ Ngọc đang nằm trên giường, thấy Ninh chị vụt ngồi dậy định chạy trốn nhưng do sợ quá chị té xỉu luôn, chị em vốn mang bệnh tim bẩm sinh rất nặng. Anh Bùi Hiển Minh thấy thế bước tới đỡ chị em lên, Ninh liền bắn vào chị em hai phát đạn rồi quay súng bắn anh Bùi Hiển Minh từng viên một, quanh người. Em thấy anh Minh té đè lên chị Lệ Ngọc, em sợ quá không kêu được tiếng nào và lúc đó em cũng nghĩ Hoàng Hà Ninh sẽ vào bắn em nên em ngồi im.
Văn Trung hỏi:
- Lúc đó Lý Quyên ở đâu?
- Lúc đó chị Lý Quyên đang đứng ngoài hành lang xem người ta đốt pháo. Khi thấy Ninh đi ra, chĩa súng về phía mình chị Lý Quyên quỳ xuống lạy hắn xin tha. Ninh ngần ngừ một lúc rồi quay súng chĩa vào ngực mình. Em không nghe tiếng súng nổ vì lúc ấy pháo nổ ầm ĩ khắp nơi, khói bay mù mịt. Nhưng em thấy Ninh ngã xuống, giẫy giụa và kêu “đau quá”, một lúc thì nằm im. Lúc đó em mới dám chạy ra.
- Trong bữa tiệc Ninh có uống nhiều rượu không?
- Dạ có, Ninh uống nhiều rượu và còn thách anh Bùi Hiển Minh cụng ly.
- Lúc đó Lệ Ngọc ngồi ở đâu?
- Ngồi kế bên anh Bùi Hiển Minh.
- Hoàng Hà Ninh phản ứng thế nào?
- Ninh có kêu chị em qua ngồi cạnh, nhưng chị ấy không chịu. Má em có nói nó ngồi ở đâu cũng được, cần gì phải qua ngồi với mày.
- Lý Quyên lúc đó uống nhiều rượu không?
- Chị ấy uống nhiều lắm, cứ vô một trăm phần trăm với mấy anh kia. Uống một lúc anh An Trung bạn của chị Lý Quyên xỉn ra nằm trên võng ngoài sân thượng. Một lúc anh ấy xin phép về trước để đón giao thừa ở nhà.
- Lý Quyên có nói gì với Hoàng Hà Ninh không?
- Dạ có, nói nhiều lắm. Chị ấy khuyên Ninh nên bình tĩnh đừng làm ầm ĩ, đừng có quậy trong bữa tiệc mất vui. Còn chị Lệ Ngọc bảo em và anh Tấn thu dọn những vật nhọn như dao, đũa, muỗng... vì chị sợ sẽ có đánh nhau.
- Hoàng Hà Ninh tới nhà vào lúc mấy giờ, có được gia đình mời không?
- Em nhớ chừng khoảng hơn 10 giờ và không được mời. Anh ta tự tìm đến và ngồi đại vào tiệc.
- Lúc tới đây em có thấy tên Ninh mang theo cái túi du lịch màu đen không?
- Dạ không, hình như tên Ninh giấu cái túi dưới lầu hai.
- Theo em biết thì Bùi Hiển Minh quen với chị em lâu chưa?
- Khoảng một tháng nay thôi.
- Bùi Hiển Minh có chở chị em đi hát chứ?
- Thỉnh thoảng cũng có chở.
- Cám ơn em.
Văn Trung thấy hỏi Lệ Sương như thế là đã đủ, anh đứng lên. Lệ Sương ngước mắt nhìn Văn Trung hỏi:
- Chừng nào em mới được vào bệnh viện thăm má và chị Lệ Ngọc?
- Có thể sáng mai.
Văn Trung tần ngần đứng trước căn phòng đã được dọn sạch, những vết máu loang lổ không còn nữa, nền gạch xanh bóng dưới ánh đèn. Vậy mà trước đó căn phòng đã là một hiện trường gây án đẫm máu. Văn Trung thở ra một hơi nhẹ, anh nhìn đồng hồ tay thấy đã gần hai giờ sáng. Anh vội bước nhanh xuống những bậc thang lầu với ý nghĩ sẽ báo cáo nhanh tình hình với đồng chí Phó giám đốc CATP đang trực tối nay để xin ý kiến chỉ đạo tiếp.
Văn Trung vừa lên xe, một trinh sát đã vội báo cáo:
- Anh em ở bệnh viện vừa báo ca sĩ Lệ Ngọc, Bùi Hiển Minh và bà Lệ Mỹ đã không qua khỏi...
Văn Trung gật nhẹ đầu ra hiệu đã hiểu tất cả... Anh nhìn con đường trước mặt chạy dài, sâu hun hút, những cơn gió khuya của năm mới lành lạnh lướt đi trên hàng cây lao xao. Tiếng pháo lạc lõng đón giao thừa đã qua vẫn còn nổ lẹt đẹt ở đâu đó. Một năm mới đã sang.
***
Đội trưởng đội trọng án Nguyễn Văn và trinh sát Nguyễn Sỹ suốt đêm 29 Tết chạy gần như khắp thành phố để tìm ca sĩ Trần Sơn. Không biết anh chàng ca sĩ này đi diễn “sô” ở những nơi nào và đêm nay ngủ ở đâu mà Nguyễn Văn “truy lùng” tới gần sáng vẫn không gặp. Anh và Nguyễn Sỹ cứ chở nhau trên chiếc Honda 67 xoáy nòng chạy suốt đêm như đèn cù để lần theo dấu chân ca sĩ Trần Sơn và... đón năm mới luôn ngoài đường. Khi sáng bảnh mắt, cả hai nhìn nhau thấy mặt mình hốc hác, thiếu ngủ, xanh khướt như mặt... ma. Vừa mệt vừa đói khát, nhưng vẫn không thể về nhà được mà còn phải tiếp tục cuộc truy tìm ca sĩ Trần Sơn.
Nghe nói chàng ca sĩ này có “sô” ở sân khấu Thảo cầm viên lúc 8 giờ sáng mùng 1, lập tức Nguyễn Sỹ chở Nguyễn Văn quay đầu xe về hướng đường Xô Viết Nghệ Tĩnh (giờ là đường Nguyễn Thị Minh Khai).
Nguyễn Sỹ vừa phóng xe, vừa ngáp:
- Em buồn ngủ quá “sếp” ơi, chắc phải tìm một quán cà phê nào uống ly xây chừng cho tỉnh ngủ và làm tô hủ tíu đỡ đói để lấy sức đi tiếp. Nhưng quái, hôm nay chẳng có quán nào mở cửa là sao?
- Cậu quên hôm nay là mùng 1 Tết à?
- Chết cha, em quên...
- Thôi, chạy thẳng vào Thảo cầm viên, thế nào trong đó cũng có hàng quán mở cửa bán cho khách du xuân, luôn tiện ta chờ gặp anh chàng Trần Sơn luôn.
Nguyễn Sỹ tán thành:
- Đúng vậy, chắc chắn thế nào cũng có.
Khi Nguyễn Sỹ phóng xe vào cổng Thảo cầm viên, liền bị anh bảo vệ chặn lại:
- Hai anh không được chạy xe vào mà phải gởi ngoài bãi giữ xe rồi đi bộ vô.
- Chúng tôi có công tác gấp không thể gởi xe ngoài bãi rồi đi bộ vô được, lỡ việc hết.
Vừa nói Nguyễn Sỹ vừa nhanh nhẹn chìa ra tấm thẻ đỏ. Anh bảo vệ chỉ liếc qua rồi gật đầu tránh sang bên. Nguyễn Sỹ phóng xe qua cổng, buông một câu bông đùa:
- Nếu sáng nay mà không lùng ra anh chàng ca sĩ Trần Sơn chắc phải đề nghị phát lệnh “truy nã” anh ta quá.
Nguyễn Văn cũng bật cười:
- Còn nếu mình không tìm ra anh chàng ca sĩ này để xác định về cái túi xách đen, xem có phải đã đựng khẩu AK47 báng cụt không thì sẽ đến lượt ông Văn Trung phát lệnh “truy nã” tụi mình. Đúng không?
Cả hai cười xòa. Nguyễn Sỹ phóng xe đi tìm cái sân khấu ca nhạc nằm sâu trong Thảo cầm viên. Gần sân khấu có mấy hàng quán đã mở cửa. Nguyễn Sỹ tấp xe vào. Cả hai thở phào, buông người xuống ghế kêu cà phê và thức ăn.
- Cậu để ý anh chàng ca sĩ Trần Sơn nhé.
Vừa ăn sáng, nhưng ánh mắt của Nguyễn Văn và Nguyễn Sỹ vẫn không quên hướng ra con đường nhỏ, trải nhựa thẳng tắp trong Thảo cầm viên dẫn về phía sân khấu ca nhạc. Một lúc sau Nguyễn Sỹ kêu lên:
- Hình như Trần Sơn tới rồi kìa.
Nguyễn Văn nhìn theo tay Nguyễn Sỹ, gật gù:
- Đúng rồi, chiếc xe Honda hai pô màu đỏ chói đó là của anh chàng Trần Sơn chứ còn ai vô đây. Khi Trần Sơn vào phạm vi bãi diễn, cậu tới mời anh ta vào đây nói chuyện tiện hơn. Rõ rồi - Nguyễn Sỹ vừa nói vừa lóng nhóng đứng lên.

Ít phút sau Nguyễn Sỹ đưa Trần Sơn vào quán. Nguyễn Văn chỉ chiếc ghế trước mặt nói:
- Trần Sơn ngồi xuống ghế đi, chúng ta có chuyện cần trao đổi. Nhưng trước hết ông bạn uống gì đã.
- Dạ, anh cho em ly đá chanh.
Đợi cho người phục vụ quán mang ly đá chanh đặt trước mặt Trần Sơn, Nguyễn Văn hỏi:
- Tối qua chúng tôi ăn Tết ngoài đường cũng tại ông bạn đấy. Đi diễn rồi ngủ đâu mà chúng tôi chạy tìm hết hơi vẫn không thấy vậy?
- Em diễn xong mấy nơi rồi về nhà ở đường Xô Viết Nghệ Tĩnh ngủ chứ có nơi nào để đi đâu.
Nguyễn Văn đưa mắt nhìn Nguyễn Sỹ, hai người ngầm hiểu rằng chỗ này cả hai chưa biết và rõ ràng có sơ sót trong nghiệp vụ rồi. Tuy nhiên Nguyễn Văn lờ đi, anh quay qua Trần Sơn tập trung vào mục đích chính.
- Anh hay tin vụ ca sĩ Lệ Ngọc bị bắn chết tối qua, trước giờ giao thừa rồi chứ?
Mắt Trần Sơn đượm buồn:
- Dạ, em đã biết.
- Nghe nói anh có tới ngôi nhà ấy trước lúc án mạng xảy ra phải không?
- Dạ đúng, nhưng cũng may mắn cho em là em đã không ở lại.
- Vì sao?
- Vì em phải đi ngay tới tụ điểm để diễn, em có tiết mục phải lên sân khấu trước giờ giao thừa. Do đó dù được Lệ Ngọc mời lên dự tiệc nhưng em đã từ chối.
- Anh tới đó vào lúc nào?
- Có lẽ khoảng 11 giờ.
- Anh kể lại cho chúng tôi nghe đầy đủ chi tiết được không, nhất là cái túi xách màu đen.
Trần Sơn gật đầu, anh uống một ngụm nước như để lấy giọng và lấy lại bình tĩnh, đồng thời cũng nén sự xúc động rồi bắt đầu kể...
(Còn tiếp)
TỪ KẾ TƯỜNG(Theo CAO)