Tôi lại phóng xe ngược về cư xá Tự Do, thuộc quận Tân Bình. Đây là khu dân cư giàu có, bề thế, nhưng xung quanh vẫn có nhiều hộ lao động, nghèo khổ. Xen lẫn trong các con hẻm đông đúc có vài lò mổ loại nhỏ, cách làm ăn có vẻ èo uột, tạm sống qua ngày. Tôi đi qua hai nơi, ba nơi rồi bốn nơi, hộ nào cũng chỉ lèo tèo một vài con, có chuồng chỉ còn trơ lại mấy thanh gỗ. Hình ảnh này càng làm hy vọng của tôi thêm mong manh.
Thấy tôi đứng phân vân, một thằng bé trạc 15 tuổi, không rõ ở đâu, bước đến mách cho tôi biết lúc sáng nhà bà Tư béo có thu hai con chó ta, trong đó có một con màu trắng. Thằng bé cũng nói rõ bà Tư béo rất khó tính, không khi nào bà ta cho người lạ vào nhà, dù người chủ có xác định con chó của mình đang nằm trong chiếc chuồng của bà. Nhiều vụ gây gổ đã xảy ra, chỉ khi nào công an đến giải quyết, bà Tư béo mới chịu cho kiểm tra. Tôi hỏi phải làm cách nào để nhận diện được con chó trắng, nghĩ ngợi một lúc, thằng bé đáp:
- Nếu chú tin cháu, cháu có thể giúp được cho chú.
Tôi chăm chú nhìn thằng bé, muốn biết khả năng nào để nó có thể làm được việc đó.
- Cháu là bạn học cùng lớp với thằng Hùng, con bà Tư, cháu thường xuyên vào nhà nó chơi.
Khả năng hợp lý, tôi tin thằng bé làm được và hỏi:
- Có điều kiện gì không?
Thằng bé đáp:
- Tùy chú thôi! Chú cho cháu bao nhiêu cũng được. Nhà cháu nghèo lắm, cháu cần ít tiền mua cây com-pa.
- Được! - Tôi nói chắc nịch - Cháu làm ngay đi. Nếu có con chó, chú sẽ cho cháu nhiều hơn gấp bội.
Sau khi hỏi đặc điểm con chó, thằng bé bảo tôi đứng chờ cạnh cây cột điện rồi đi nhanh về phía nhà bà Tư béo.
Độ mười phút sau, thằng bé trở ra, nét mặt ỉu xìu:
- Không giống chú ơi!
Tôi cũng buồn vì kết quả không ngoài sự phán đoán của mình.
- Con chó này không có móng đeo, nó lại có hai vệt lông đen dưới bụng, tướng tá lai lai chó Bắc Kinh. Cháu kêu Ki-na hoài mà nó không thèm nhìn.
Tôi thở dài, móc túi lấy ra mười ngàn đồng dúi vào tay nó:
- Cám ơn nghe!
Thằng bé lắc đầu:
- Cháu không giúp gì được cho chú cả.
Tôi vẫn ấn tờ bạc vào tay nó:
- Cháu đã giúp chú rồi, còn được hay không lại là chuyện khác.
Thằng bé cám ơn, ngập ngừng một lúc mới bước đi.
Thành phố về đêm lung linh sắc màu, nhưng tôi thấy màu đen đã phủ trùm lên một số phận. Đến lúc này, cho dù cuộc tìm kiếm đã thất bại, cho dù tôi phải bó tay quay trở về, con Ki-na cũng nhận biết tôi đã sống hết lòng với nó.

Trên đường rời khu cư xá Tự Do, tôi bắt gặp một chiếc xe bán thịt chó rong. Chủ hàng là anh thanh niên có vẻ vui tính, ra hiệu mời tôi mua thịt. Tôi dừng xe, nhìn những miếng thịt treo vàng hực, lòng thấy xót xa. Tôi tưởng tượng xung quanh những miếng thịt ấy đang vương vấn những... linh hồn.
Anh bán hàng hỏi:
- Bác dùng gì, có đủ bảy món?
Tôi cười, rồi nói chuyện tìm con chó.
Nghe qua, anh bán hàng cười rộ lên:
- Bác tìm làm gì vô ích, biết đâu con chó của bác đang nằm ở trên xe của tôi rồi!
Câu nói đùa ấy có thể là sự thật, lòng tôi thắt lại.
- Nhà bác ở vùng nào? - Anh bán hàng chợt hỏi.
- Quận mười một.
- Quận mười một thì bọn trộm không thể giao hàng cho mấy lò ở Gò Vấp. Nếu khu ngã ba Ông Tạ không có thì cũng khó tìm được ở đâu. Chó kiểng thì bọn nó mới đưa ra chợ Cầu Mống... Con chó bác đã già thì họ phải thịt ngay thôi. Nếu bị bắt từ sáng sớm thì giờ này có lẽ con chó trắng của bác đã lên... thiên đàng. Thôi, đành phải chấp nhận chia tay, bác ạ!
Anh bán hàng có vẻ am hiểu và bụng dạ cởi mở. Tôi hỏi thêm một ít “đường đi nước bước”, chẳng cần nghĩ ngợi, anh ta nói ngay:
- Sao bác không đến lò mổ của hai anh em nhà thằng Chín? Anh em nó cũng nổi tiếng trong làng. Hai cái lò ấy ở quận Tân Bình giáp ranh quận mười một. Bọn trộm ở vùng ấy thường giao hàng cho anh em nhà nó.
Tôi tin lời anh bán hàng hoàn toàn chính xác. Qua một cuộc tiếp cận với giới lò mổ, tôi biết thêm những quy luật, phương thức làm ăn của cái nghề chưa được luật pháp “bảo hộ” này.
Tôi cám ơn anh bán hàng, nổ máy xe định chạy đi thì anh ta nói với ánh mắt khó chịu:
- Từ chiều đến giờ chưa có ai mở hàng đấy, bác ạ!
Hiểu ý, tôi móc tờ bạc mười ngàn ném lên xe. Anh bán hàng cười toe toét:
- Cứ đến nhà anh em thằng Chín. Chúc bác may mắn nhé!
Tôi đã định quay về, nhưng trước chi tiết khá cụ thể của anh bán hàng, tôi quyết định đánh thêm “ván bài” chót. Trời lại chuyển mưa, không khí mát lạnh, cả thành phố trùm kín một bức màn nước. Mưa thường gây trở ngại cho nhiều công việc của người dân thành phố, nhất là ban đêm. Tôi chạy nhanh, cố gắng tìm cho được địa điểm cuối trước khi ông trời trút cơn bực bội.
Mười phút sau tôi đã về đến phần đất quận Tân Bình giáp ranh quận mười một. Không thể dò la một cái tên trên địa bàn quá rộng, tôi nghĩ chỉ có công an mới nhanh chóng giải quyết được vấn đề này.
Trụ sở công an phường lúc ấy cũng vắng người, duy nhất chỉ có anh trung úy đang ngồi bên bàn trực ban.
- Chín nào? - Anh công an nhíu mày, tỏ ra xa lạ trước cái tên ấy.
- Chín làm nghề mổ chó. - Tôi lặp lại.
- Mổ chó? - Anh công an lẩm bẩm, cố lục trong trí nhớ.
Gió thổi mạnh như muốn cuốn tung các mái tôn. Tôi bồn chồn, sốt ruột.
- Chín mổ chó?... - Anh công an lại lép nhép, rồi chợt đứng dậy. - Được rồi, anh chờ tôi một chút!
Tôi ngồi thấp thỏm. Vào bên trong làm việc gì đó một lúc, anh công an trở ra ngồi lại chỗ cũ.
- Ở phường này chỉ có ba lò chó thôi, một lò thì đã đóng cửa vì ông chủ lò mới chết do tai nạn giao thông, hai lò còn lại thì đang hoạt động lén lút, nhưng tôi không biết chủ hộ tên gì. Địa bàn do cảnh sát khu vực nắm, tôi làm công việc khác nên không rành rẽ chi tiết. Hay là anh ngồi chờ một chút, anh cảnh sát khu vực họp tổ dân phố xong, tôi bảo anh ấy đưa xuống tận nơi cho?
Không tha thiết với lời đề nghị chân thành đó, tôi hỏi:
- Hai lò mổ đó nằm ở khu nào, thưa anh?
- Dường như ở tổ dân phố 46, trên đường dẫn ra khu du lịch Đầm Sen.

Nhiều quán thịt chó rất đông khách
Tôi cám ơn anh công an, leo lên xe. Anh trung úy nói với theo:
- Đi theo con hẻm cạnh công an phường, cứ quẹo phải bốn lần sẽ đến.
Tôi lại cám ơn, phóng xe vào con hẻm. Bầu trời vẫn vần vũ nhưng lại chưa mưa. Đôi khi thiên nhiên cũng tung ra những hiện tượng đánh lừa con người. Đối với tôi, điều quan trọng lúc này không phải là cơn mưa mà là thời gian. Bóng đêm càng dầy thì ánh sáng về con Ki-na càng bị che khuất. Sau khi rẽ phải bốn con hẻm, tôi đi vào một xóm đạo. Gọi một thằng bé đang đứng ngông nghênh giữa đường, tôi hỏi thăm nhà anh Chín.
- Phải nhà anh Chín, anh Mười mổ chó không? - Thằng bé nói.
Tôi mừng thầm:
- Đúng rồi!
- Nhưng chú đến nhà anh Chín hay anh Mười? Hai anh em nhà ấy luôn gây gổ nhau, chú tìm lầm thì cũng dễ bị chửi rủa lắm.
- Cần gặp cả hai, đến nhà ai trước cũng được. - Tôi đáp.
Thằng bé quay lưng, chỉ ngôi nhà đúc một tầng sơn màu tím cách đó chừng hai mươi bước chân:
- Nhà anh Chín đó! Cách một căn, ngôi nhà có hình thù giống y như vậy, sơn màu vàng nghệ, là nhà anh Mười.
- Dễ nhận quá! - Tôi gật gù.
Thằng bé nói thêm:
- Người ta bảo màu vàng tượng trưng cho củ riềng, còn màu tím tượng trưng cho món “rựa mận” nổi tiếng đó, chú ơi!
Tôi cười, xuống xe đẩy bộ lại ngôi nhà sơn màu tím. Nhà không đóng cửa, nhưng không thấy bóng dáng người lớn, chỉ có hai đứa trẻ ngồi nô đùa với hai con chó phốc. Tần ngần một lúc, tôi chợt nghe tiếng quát lớn từ phía sau:
- Làm gì đấy?
Tôi quay lại, một gã đàn ông tuổi trạc 40, dáng điệu ngầy ngật men rượu, hất hàm hỏi:
- Anh làm gì mà không thưa gởi ai cả?
Tôi nói:
- Tôi đang định hỏi, nhưng không thấy ai hết.
Gã đàn ông bước đến gần hơn, thái độ có vẻ hung hăng:
- Anh cần gì nào?
Tôi vẫn ôn tồn:
- Anh có phải là anh Chín?
Gã đàn ông cười khề khà:
- Tôi cũng nổi tiếng quá nhỉ! Anh từ đâu đến?
Tôi nói lý do, gã khoát tay:
- Giờ này tôi không tiếp khách, không buôn không bán gì hết. Anh cút xéo đi cho khỏe thân tôi.
Kẻ say không khác gì kẻ điên, đôi khi còn gây khó chịu và nguy hiểm hơn, biết vậy nên tôi cố giữ điềm tĩnh:
- Anh giúp đỡ tôi một chút, nhà tôi ở xa, vả lại trời sắp mưa to...
Gã đàn ông vẫn sật sừ:
- Xa tận đâu thì mặc xác anh, anh tự dấn thân đến chớ không phải tôi mời. Giờ này tôi chỉ có nhậu thôi, chả có lôi thôi gì cả... À, mà ai chỉ cho anh biết nhà tôi đấy?
Tôi nói thăm dò:
- Công an...
Gã đàn ông nhướng mắt:
- Công an? Công an lấy quyền gì mà chỉ với chỏ? Mà công an nào đấy?
Tôi lại nói:
- Công an phường...
Gã vung tay vỗ vào vai tôi một cái thật mạnh:
- Công an phường? Anh quen công an phường à? Thôi được, tôi sẽ để anh vào nhà, nhưng với điều kiện nếu có thì sẽ cho anh chuộc, còn nếu không có thì anh tính thế nào?...
Đã đến ván bài chót thì không thể úp mở, tôi liền lật ngửa lá cuối cùng:
- Tùy anh, điều kiện nào tôi cũng chấp nhận cả.
Gã bảo tôi khóa cổ xe, khệnh khạng bước vào nhà, tôi lật đật đi theo. Vừa bước vào nhà sau, tôi hết sức ngạc nhiên khi thấy chiếc chuồng trống trơn, duy nhất chỉ một con chó nhỏ nhắn vừa cạo sạch lông, treo lủng lẳng nơi xó bếp. Thấy thái độ ngơ ngác của tôi, gã chủ nhà cười khoái trá:
- Thế nào? Tôi đã bảo mà không tin. Chỉ mỗi một con vừa trúng gió chết tiệt ấy, anh nhìn kỹ xem nó có phải là con vật quí giá của anh không? Bây giờ thì anh phải thực hiện lời hứa, không có cũng phải... trả giá, ô kê?
Tôi ngần ngừ, tức giận vì bị đánh lừa chớ không phải vì hao tốn.
- Quân tử nhất ngôn! - Gã chủ nhà giục.
- Tôi phải đưa anh bao nhiêu? - Tôi hỏi.
Gã chủ nhà hỏi lại:
- Con chó của anh nặng chừng bao nhiêu?
Tôi đáp:
- Khoảng hai mươi ký.
Gã chủ nhà nói:
- Trừ năm ký linh tinh, tính thịt và xương còn lại mười lăm ký. Mỗi ký tính giá thu vô mười ngàn đồng... Lẽ ra anh phải trả một trăm năm chục ngàn đồng, nhưng tôi giảm cho anh năm chục ngàn, lấy một trăm ngàn đồng thôi!
Tôi lấy ra một trăm ngàn đồng, nhưng đặt lại điều kiện:
- Tôi đồng ý, nhưng anh hãy giúp tôi một việc, nhỏ thôi...
Gã chủ nhà ngập ngừng:
- Sao lại có chuyện ấy? Thôi được, anh cứ nói thử xem!
- Anh đưa tôi sang nhà anh Mười, nói giúp một tiếng cho tôi vào nhà.
Gã chủ nhà bĩu môi:
- Điều kiện dễ đấy nhưng rất khó làm. Chín là Chín, Mười là Mười. Thằng ấy khó khăn lắm!
Tôi cố thuyết phục:
- Lẽ nào tôi đã quân tử với anh mà anh lại chẳng trượng phu với tôi?
Gã chợt cười phá lên:
- Chuyện chó mèo mà cũng trượng phu với quân tử?... Này bố, bố xem có con nào của nhà bố không?
Nói xong, gã chủ nhà ấn cánh cửa gỗ bên cạnh phòng tắm, để lộ một cái chuồng bí mật rộng đến hàng chục mét vuông. Một đàn chó lao nhao, nhiều con chồm đến cánh cửa. Mắt chưa kịp quan sát, tai tôi chợt nghe mấy tiếng sủa quen thuộc. Tôi mừng rỡ, gọi lớn:
- Ki-na, Ki-na...
Con chó lem luốc đứng ở góc phòng vẫy đuôi, sủa lớn hơn. Tôi định thần nhìn kỹ nó, rồi không kềm được cơn xúc động:
- Ki-na, Ki-na...
Con chó chen đến, cố đưa cái đầu chạm vào tay tôi. Dường như cũng quá xúc động, tiếng sủa của nó đứt quãng, nghẹn lại.
Gã chủ nhà chen vào:
- Con chó này cũng còn tốt số. Cuộc hội ngộ cũng đầy kịch tính đấy!
Bao nỗi bực dọc trong người tan biến, tôi cười sung sướng:
- Anh cho tôi mang nó về.
Gã chủ nhà cười bí hiểm:
- Dễ thôi, nhưng phải nộp thêm một trăm năm mươi ngàn nữa. Tình cảm là tình cảm, nhưng luật vẫn là luật.
Đến lúc này gã có đòi thêm nữa tôi cũng sẵn sàng bỏ ra. Số tiền ấy không thể tính trên trọng lượng của con vật, mà nó có ý nghĩa về mặt tình cảm, giải quyết những âu lo, phiền muộn cho những người trong gia đình tôi.
Sau khi nhận tiền, gã xua đàn chó sang một bên nhường chỗ cho con Ki-na bước ra. Vừa ra khỏi chuồng, con chó hoảng sợ tìm đường chạy trốn. Tôi ôm nó vào lòng, bước nhanh ra ngoài. Lúc ấy đã quá 9 giờ tối.
Gã chủ nhà nói theo:
- Khiếp, trông giống như bố con, giữ nó kỹ đi nhé, kẻo vài hôm nó lại vào đây nữa đấy!
Địa điểm này cách nhà tôi không xa, nhưng do phải ôm con chó và qua nhiều con đường lầy lội nên tôi không thể chạy nhanh và mấy lần suýt lạc tay lái. Con Ki-na im thin thít, hai chân trước bấu chặt vào vai tôi, hai chân sau chốc chốc đạp vào bụng tôi sửa thế đứng.
Chiếc xe vừa dừng trước hàng hiên, con Ki-na liền phóng vào nhà, miệng ú ớ một tràng dài. Nó xin lỗi về sự việc đáng tiếc hay tả oán tội lỗi của những gã bắt chó? Cả gia đình tôi đều vui mừng, xúm xít vỗ về, lau chùi cho nó. Tôi đã hoàn thành cuộc truy tìm hết sức vất vả không thua gì Tom Hank đi “giải cứu binh nhì Bryan”.
Sáng hôm sau, lúc tôi chuẩn bị đi làm, con Ki-na chạy vội đến, chồm lên người tôi, vẫy đuôi quấn quít. Tôi xoa đầu nó và bỗng nhận ra trong hai khóe mắt sâu thẳm long lanh hai giọt nước. Hai giọt nước lan dần trong đôi mắt cương trực và u buồn của nó.
TRẦN TỬ VĂN(Theo CAO)